Giải quyết tranh chấp số DS162

14/05/2013

Hoa Kỳ - Đạo luật Chống bán phá giá 1916

Nguyên đơn

Nhật Bản

Bị đơn:

 

Các Các bên thứ ba:

Hoa Kỳ

 

EC; Ấn Độ

Các hiệp định liên quan (được đưa ra trong yêu cầu tham vấn)

Hiệp định thành lập WTO: Điều  XVI:4; Hiệp định ADA (Điều VI của GATT 1994): Điều  1345291118.1,18.4;  GATT 1994: Điều  IIIIII:4VIXI

Ngày nhận được yêu cầu tham vấn

10/02/1999

Ngày lưu hành Báo cáo của Ban Hội thẩm

29/05/2000

Ngày lưu hành Báo cáo của Cơ quan Phúc thẩm

28/08/2000

Ngày lưu hành Báo cáo của Trọng tài theo Điều 21.3(c)

28/02/2001

Bản tóm tắt dưới đây được cập nhật đến ngày 24 tháng 02 năm 2010

Tham vấn

Ngày 10/02/1999, Nhật Bản yêu cầu tham vấn với Hoa Kỳ liên quan đến Đạo luật Chống bán phá giá 1916 của Hoa Kỳ, 15 USC. 72 (1994) (gọi tắt là Đạo luật 1916). Nhật Bản cho rằng Hoa Kỳ đã vi phạm các Điều III, VI và XI của GATT 1994 và Hiệp định ADA vì:

-       Đạo luật 1916 của Hoa Kỳ quy định xử lý việc nhập khẩu và bán hàng nhập khẩu trên thị trường Hoa Kỳ trong một số trường hợp là bất hợp pháp, có thể cấu thành hành vi phạm tội hoặc truy cứu trách nhiệm dân sự. Cụ thể, theo Đạo luật 1916, nhiều chi nhánh công ty của Nhật Bản đã bị đưa ra xét xử trong một vụ kiện trước tòa án.

-       Các quyết định pháp lý theo Đạo luật 1916 được đưa ra không tuân thủ các quy trình thủ tục quy định tại Hiệp định ADA.

Giai đoạn Hội thẩm

Thành lập Ban Hội thẩm

Tham vấn không thành công, do đó ngày 03/06/1999, Nhật Bản đã yêu cầu WTO thành lập Ban Hội thẩm. Tại cuộc họp ngày 16/06/1999, DSB đã trì hoãn việc thành lập Ban Hội thẩm. Tuy nhiên, Ban Hội thẩm sau đó đã được thành lập theo yêu cầu lần thứ hai của Nhật Bản tại cuộc họp của DSB ngày 26/07/1999.

EC và Ấn Độ yêu cầu được tham gia vào vụ kiện với tư cách bên thứ ba.

Ngày 11/08/1999, thành phần của Ban Hội thẩm được xác định.

Thông qua Báo cáo của Ban Hội thẩm

Ngày 29/05/2000, Ban Hội thẩm hoàn thành Báo cáo và gửi tới tất cả các thành viên WTO, trong đó kết luận:

-       Điều VI:1 của GATT 1994 được áp dụng cho bất cứ trường hợp nào khi giải quyết sự khác biệt về giá khi bán hàng ở các nước khác nhau như được định nghĩa trong Điều này. Do đó, quy định kiểm tra sự khác biệt về giá theo Đạo luật 1916 của Hoa Kỳ là phù hợp với định nghĩa trong Điều VI:1 của GATT 1994 căn cứ trên các điều khoản của Đạo luật này, lịch sử pháp lý của Hoa Kỳ cũng như các diễn giài của Tòa án Hoa kỳ.

-       Đạo luật 1916 của Hoa Kỳ đã vi phạm Điều VI:2 của GATT 1994 do quy định rằng có thể đòi bồi thường gấp 3 lần thiệt hại, phạt hay bỏ tù thay vì áp thuế chống bán phá giá đối với hành vi bán phá giá;

-       Đạo luật 1996 của Hoa Kỳ đã vi phạm Điều VI:1 của GATT 1994 và các Điều 1, 4.1, 5.1, 5.2, 5.4, 18.1 của Hiệp định ADA do không có quy định về một số quy trình thủ tục như yêu cầu trong các hiệp định trên.

-       Do vi phạm các Điều VI:1 và VI:2 của GATT 1994,  và các Điều 1, 4.1, 5.1, 5.2, 5.4, 18.1 của Hiệp định ADA, Đạo luật 1916 cũng vi phạm Điều XVI:4 của Hiệp định WTO và Điều 18.4 của Hiệp định ADA.

Giai đoạn Phúc thẩm

Ngày 29/05/2000, Hoa Kỳ thông báo với DSB quyết định kháng cáo một số vấn đề pháp lý và giải thích pháp luật trong Báo cáo của Ban Hội thẩm. Cơ quan Phúc thẩm đã xem xét đơn kháng cáo này cùng với đơn kháng cáo trong vụ kiện WT/DS136.

Ngày 28/08/2000, Báo cáo của Cơ quan Phúc thẩm được gửi tới các thành viên WTO, trong đó Cơ quan Phúc thẩm đồng ý với tất cả các kết luận của Ban Hội thẩm.

Ngày 26/09/200, DSB đã thông qua  Báo cáo của Cơ quan Phúc thẩm và Báo cáo của Ban Hội thẩm .

 

Tình hình thực thi

(cho cả 2 vụ WT/DS136 và WT/DS162)

Ngày 23/10/2000, tại cuộc họp của DSB , Hoa Kỳ đã thông báo ý định thực thi các khuyến nghị và phán quyết của DSB. Tuy nhiên, Hoa Kỳ cũng cho biết nước này cần một khoảng thời gian hợp lý để thực hiện và đồng thời sẽ tham vấn với Nhật Bản và EC về khoảng thời gian này.

Ngày 17/11/2000, do không thể đạt được một thỏa thuận chung về khoảng thời gian hợp lý, EC và Nhật Bản đã yêu cầu khoảng thời gian đó phải được xác định bằng trọng tài, theo quy định tại Điều 21.3(c) của DSU

Ngày 28/02/2001, Báo cáo của trọng tài được ban hành tới các thành viên. Theo quyết định của trọng tài thì khoảng thời gian hợp lý cho Hoa Kỳ thực thi các khuyến nghị và phán quyết của DSB là 10 tháng, tức hạn cuối là ngày 26/07/2001.

Hoa Kỳ cho rằng khoảng thời gian trên là quá ngắn và xin gia hạn đến ngày 31/12/2001, hoặc đến hết nhiệm kỳ Quốc hội hiện tại, tùy thuộc thời điểm nào sớm hơn. Tại cuộc họp ngày 24/07/2001, DSB đã đồng ý với đề nghị trên của Hoa Kỳ. Các bên liên quan cũng không phản đối.

Ngày 18/12/2001, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ thông báo với DSB rằng họ đã trình Quốc hội dự luật nhằm bãi bỏ Đạo luật 1916 và chấm dứt tất cả các hành động đang được thực thi theo đạo luật này. Hoa Kỳ cũng cho biết do nhiệm kỳ Quốc hội hiện hành vẫn chưa kết thúc, Chính quyền Hoa Kỳ vẫn đang nỗ lực để thông qua dự luật mới. Nhật Bản thúc giục Hoa Kỳ phải thực thi các phán quyết và khuyến nghị giải quyết tranh chấp của DSB trong khoảng thời gian hợp lý được xác định. Tuy nhiên, nếu Hoa Kỳ không tuân thủ, Nhật Bản sẽ phải sử dụng đến Điều 22 của DSU để bảo vệ quyền lợi của mình. EC cũng cho biết trong trường hợp Hoa Kỳ không thực hiện các khuyến nghị và phán quyết của DSB, EC sẽ buộc phải hoãn thực hiện các nhượng bộ hoặc các nghĩa vụ khác theo Điều 22.2 của DSU.

Ngày 07/01/2002, xét thấy Hoa Kỳ đã không thực thi các khuyến nghị và phán quyết của DSB trong khoảng thời gian hợp lý cho phép, EC và Nhật Bản đã yêu cầu được hoãn thi hành các nhượng bộ theo quy định tại Điều 22.2 của DSU. Cả hai quốc gia này đều đề xuất tạm hoãn thi hành các nhượng bộ dưới hình thức pháp lý tương đương với Đạo luật 1916 đối với hàng hóa nhập khẩu từ Hoa Kỳ vào hai quốc gia này.

Ngày 17/01/2002, Hoa Kỳ đã phản đối mức tạm hoãn thực hiện các nhương bộ được đề xuất nói trên và yêu cầu DSB đưa vấn đề này ra trọng tài theo Điều 22.6 của DSU. Hoa Kỳ cho rằng EC và Nhật Bản đã không tuân thủ các nguyên tắc và quy trình quy định tại Điều 22.3 của  DSU.

Ngày 18/01/2002, tại cuộc họp của DSB, vấn đề trên đã được đưa ra giải quyết bằng trọng tài. Trong suốt cuộc họp, các bên đều khẳng định rằng họ vẫn đang tiếp tục  tham vấn và sẽ yêu cầu các trọng tài viên, sau khi được bổ nhiệm, tạm ngừng công việc ngay khi nhận thấy hai bên có khả năng đạt được một thỏa thuận chung.

Ngày 25/02/2002, Hoa Kỳ đệ trình DSB báo cáo tình hình thực hiện các khuyến nghị và phán quyết của DSB. Theo đó, Quốc hội Mỹ đang xem xét đề xuất dỡ bỏ Đạo luật 1916 cũng như chấm dứt các vụ kiện đang được xử lý theo Đạo luật này. Vì vậy, ngày 27/02/2002, EC và Nhật Bản đã yêu cầu trọng tài tạm ngừng các thủ tục tố tụng giải quyết tranh chấp trong vụ kiện này. Tuy nhiên, EC và Nhật Bản cũng lưu ý rằng nếu như Hoa Kỳ không có tiến triển đáng kể nào trong việc thực thi các khuyến nghị giải quyết tranh chấp trước ngày 30/06/2002 thì bất kể bên nào có thể yêu cầu tiếp tục thủ tục tố tụng trọng tài. .

Ngày 17/04/2002, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ đã đệ trình Báo cáo tiến độ thực hiện các khuyến nghị và phán quyết của DSB. Theo đó, Hoa Kỳ cho biết họ đã đưa ra một Đạo luật mới nhằm thay thế Đạo luật 1916 cũng như chấm dứt các vụ kiện đang được tiến hành theo Đạo luật này. Mặc dù ghi nhận những tiến triển đó của Hoa Kỳ, EC và Nhật Bản vẫn nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ cần hòan thành các công việc này sớm. Nhật Bản cũng lưu ý rằng theo một Hiệp định song phương giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ thì một trong các bên có quyền tái khởi động thủ tục tố tụng trọng tài sau ngày 30/06/2002.

Ngày 22/05/2002, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ tiếp tục đệ trình Báo cáo tiến độ thực hiện các khuyến nghị và phán quyết của DSB. Theo đó, ngày 23/04/2002, một Đạo luật mới đã được trình lên Thượng nghị viện Hoa Kỳ nhằm thay thế Đạo luật 1916 và áp dụng đối với tất cả các vụ kiện đang được giải quyết theo Đạo luật này.

Ngày 24/06/2002, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ tiếp tục đệ trình Báo cáo tiến độ thực hiện, theo đó Hoa Kỳ thông báo rằng đạo luật mới nhằm thay thế Đạo luật 1916 và chấm dứt các vụ kiện đang được giải quyết theo Đạo luật này đã được trình lên Quốc hội và rằng họ đang cố gắng tìm một giải pháp chung thỏa mãn tất cả các bên trong vụ kiện này. EC và Nhật Bản bày tỏ lo ngại đối về tiến độ thực hiện của Hoa Kỳ và thúc giục nước này phải bãi bỏ Đạo luật 1916 trong thời gian sớm nhất. Nhật Bản cũng cảnh báo Hoa Kỳ rằng họ có thể tái khởi động thủ tục tố tụng trọng tài nếu đến ngày 30/06/2002 Hoa Kỳ vẫn chưa bãi bỏ Đạo luật này.

Ngày 29/07/2002, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ lại tiếp tục đưa ra tuyên bố như trên. EC và Nhật Bản bày tỏ lo ngại sâu sắc về tiến độ thực hiện của Hoa Kỳ và thúc giục nước này phải bãi bỏ Đạo luật 1916 càng sớm càng tốt nếu không các công ty của họ sẽ phải chịu các chi phí khổng lồ để bảo vệ mình trước Đạo luật bị xem là không phù hợp với các quy định của WTO. 

Ngày 01/10/2002, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ tiếp tục khẳng định là họ đang cố gắng thực thi các khuyến nghị và phán quyết giải quyết tranh chấp của DSB. EC và Nhật Bản một lần nữa bày tỏ mối lo ngại về sự chậm trễ này.

Ngày 11/11/2002, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ thông báo rằng Chính phủ Hoa Kỳ sẽ tiếp tục làm việc với Quốc hội nước này sau kỳ nghỉ Quốc hội  nhằm tiếp tục thực thi các phán quyết của DSB. EC và Nhật Bản yêu cầu Hoa Kỳ không được chậm trễ hơn nữa trong việc bãi bỏ Đạo luật 1916. Hai quốc gia này cũng lưu ý rằng các thủ tục tố tụng bất lơi cho các công ty của họ đã được triển khai lại và do đó, Hoa Kỳ cần hành động ngay lập tức để tránh gây ra những thiệt hại vô lý cho các công ty của họ dưới Đạo luật không phù hợp với các nguyên tắc của WTO này. EC cũng cho rằng Báo cáo tiến độ thực thi của Hoa Kỳ là không hoàn chỉnh vì đã không đề cập đến Đạo luật do Đại diện Henry Hyde đệ trình trong tháng 6 năm trước mà nếu được thông qua sẽ thay thế Đạo luật 1916 nhưng lại không có tác dụng đối với các vụ kiện hiện tại. Điều này là không thể chấp nhận và theo EC, Hoa Kỳ đã không thực thi đầy đủ các khuyến nghị và phán quyết của DSB trong vụ tranh chấp này.

Ngày 28/11/2002, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ khẳng định rằng các đạo luật được trình lên Quốc hội nhằm thay thế Đạo luật 1916 sẽ được áp dụng đối với tất cả các vụ kiện hiện tại. Hoa Kỳ cũng cho biết thêm rằng Chính phủ nước này sẽ tiếp tục làm việc với Quốc hội sau kỳ nghỉ Quốc hội nhằm thúc đẩy tiến độ thực hiện các phán quyết của DSB. EC tiếp tục bày tỏ những lo ngại như tại cuộc họp trước.

Ngày 27/01/2003, tại cuộc họp của DSB, Hoa Kỳ tiếp tục các tuyên bố như cuộc họp trước.  EC và Nhật Bản một lần nữa bày tỏ quan ngại về vấn đề này.

Ngày 19/09/2003, do Hoa Kỳ vẫn chưa thông qua một Đạo luật nào nhằm thay thế cho Đạo luật 1916 và chấm dứt các vụ kiện đang được giải quyết theo Đạo luật này, EC đã yêu cầu Trọng tài tái khởi động các thủ tục tố tụng giải quyết tranh chấp vụ kiện WT/DS136 và quy trình tố tụng trọng tài đã được nối lại ngay lập tức.

Ngày 24/02/2004, Quyết định trọng tài trong vụ tranh chấp WT/DS136 được gửi tới tất cả các Thành viên WTO. Căn cứ trên  mức độ triệt tiêu hay phương hại lợi ích do Đạo luật 1916 gây ra đối vối EC (không căn cứ trên việc áp dụng đạo luật nói trên đối với từng vụ kiện cụ thể), các trọng tài đã đưa ra một số mức phạt đối với Hoa Kỳ như sau:

(i)                 Mức thiệt hại mà các công ty của EC phải chịu do các phán quyết theo Đạo luật 1916

(ii)   Bất kỳ mức thỏa thuận nào giữa một công ty nào của EC và một công ty nguyên đơn của Hoa Kỳ theo một đơn kiện được xử lý theo Đạo luật 1916, theo đó EC phải tự tính toán mức đối kháng mà họ định áp dụng đối với Hoa Kỳ thay vì đặt ra một mức trần khi đình chỉ các nghĩa vụ theo WTO đối với Hoa Kỳ.